Nhất là hai tiết mục song ca khá ấn tượng cùng nhạc sĩ Đức Thịnh
Cứ mỗi lần chị chuyển cách ca, cách kể là cả khán phòng đầy kín khán giả luôn dành tặng cho chị những tràng vỗ tay kéo dài. Hồng Liên. Song có nhẽ, khán giả và ngay cả ca sĩ Nhật Hạ sẽ chẳng thể bắt được những phút chốc rất dễ thương của người chồng, người anh đồng nghiệp - nhạc sĩ Huỳnh yên bình, vẫn phong cách điềm đạm, lịch sự của người Hà Nội xưa trong đêm diễn, khi mà chị đang đắm mình trên sân khấu, thì anh đâu có ngồi yên một chỗ mà luôn đổi thay vị trí, góc nhìn ở giữa và cuối khán phòng để thầm lặng quan sát… chị.
Rồi đó, không thoát khỏi những cơn ghen ngùn ngụt nóng bừng… Và rồi lại được dịu ngọt lắng đọng, nồng nàn đón nhận tình ái mới qua cơn mưa mát dịu
Có khi tình đó được đặc tả qua đôi mắt khắc khoải đượm buồn, xen lẫn chút trách cứ, chút kĩ nữ để càng hút. Ca khúc Tôi như con búp bê (nhạc Pháp ), kết thúc thật ý nghĩa. Cho tới thời khắc thực tại, thế cục của người nghệ sĩ thật đáng yêu, họ luôn hóa thân trước bao tâm trạng và số phận để san sớt vui, buồn cho thế cục và cho chính mình.
Vẫn nhẹ nhõm, hấp dẫn trong y phục luôn có phong cách riêng của nhà thiết kế Quỳnh Paris. Một tình ái trót, một tình ái phải được nâng dần hơn cho thi vị.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét